Tình đầu tan vỡ, người yêu cũ lấy chồng…

Tình ,đầu tan vỡ người yêu cũ lấy chồng sau gần một năm chia tay, kết thúc một mối tình kéo dài gần 3 năm. Một khoảng thời gian thật khó khăn cho một thằng trai vừa bước vào đời, mãi hai năm sau tôi vẫn ko đến được với ai, không biết vì sao, vì còn lưu luyến tình cũ? Vì không cam tâm? Hay chỉ vì chưa tìm được người hơn người yêu cũ? Hay cơ bản là tôi thiếu tự tin, cảm thấy với đồng lương 3 cọc 3 đồng thì lo được cho ai mà bày đặt yêu với đương?

Rồi cái gì đến cũng đến, em bước vào đời tôi, em không đẹp nhưng nét mặt buồn ấy, mái tóc ấy của em lại khiến tôi động lòng, tôi lấy hết can đảm của một thằng trai nhút nhát, nói chuyện, xin số, và tất nhiên cách thức khá là vụng về. Rồi em cũng đến với tôi, tối nào cũng tâm sự, quan tâm nhau, đã từng rất vui vẻ, hạnh phúc tôi như tìm lại được khoảng thời gian tự tin, vui vẻ của thằng nhóc mới biết yêu. Nhưng chuyện đời đâu có gì là viên mãn, thời lượng từ từ giảm dần, số câu cũng ít hẳn, cho đến 1 ngày, em cũng chẳng trả lời tin nhắn của tôi. Cuộc tình mà tôi chính thức khắc cốt ghi tâm, và cũng là khoảng thời gian tôi vui vẻ nhất còn hơn cả mối tình đầu. Người ta thường nói tình đầu là đẹp nhất, nhưng với tôi có lẽ cái gì không trọn vẹn mới luôn là đẹp nhất
Cảm giác suy sụp lại như thế đến với tôi, sáng đi làm, chiều đi về, tập gym, và kiếm gì đó học để khỏi suy nghĩ nhiều, chỉ muốn tâm sự hoặc đơn giản trò chuyện linh tinh với mọi người thôi.

Advertisements

Chap 6: Anh Xin Lỗi

“Sai lầm nào cũng phải trả giá, nhưng có những sai lầm ngay cả cơ hội trả giá cũng không có”
Mình nhận ra điều đó khi cái ngày rời xa mối tình vài năm trời với Trang.
Không một giọt nước mắt.
Không một câu tạm biệt.
Cũng chẳng có lấy một lời oán than.
Tất cả là sự im lặng và ra đi. Thya vì một lời xin lỗi
Bản chất của mình là một thằng ưa cái mới, nhưng điều đó chưa bao giờ áp dụng vào khái niệm tình cảm mà có thể là ngược lại, chỉ có duy nhất chuyện tình cảm là mình không muốn có sự thay đổi, bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất. Hồi đó bắt đầu biết đến cỏ, đá, lô đề và cũng là cái dấu mốc cho sự bắt đầu của quãng thời gian ê chề, nhục nhã nhất cuộc đời.
Năm thứ 3, mọi thứ trên người mình còn hoàn chỉnh có lẽ chỉ còn cái khung xương. Trang biết và dằn mặt mình rất nhiều, dùng đủ mọi thứ để tách mình ra với đám bạn hút hít. Các bạn có thể tưởng tượng rằng một cô gái tuổi đôi mươi phải dùng đến tình dục để trói chân người mình yêu, mục đích không phải tìm kiếm sự hưởng thụ của thể xác mà để hắn ta kiệt sức mà không đi đâu nữa.
Đó là quãng thời gian nhục nhã nhất, nhưng nó cũng là quãng thời gian mình hạnh phúc nhất. Được yêu thương, được quan tâm, được mọi thứ chỉ cần mình muốn và nói ra. Nhưng, cái giống đời nó không bao giờ như trong truyện cổ tích. Những thứ có giá trị khi và chỉ khi chúng đã mất đi, chúng là hoài niệm, là nhớ nhung, là day dứt.
Trang ra đi, không một lời chào, không một giọt nước mắt. Cô ấy buông xuôi, chấp nhận và có lẽ cũng cạn cả nước mắt rồi. Mình càng điên cuồng đâm đầu vào những cuộc vui thâu đêm suốt sáng. Tiền học, tiền nhà, rồi đi vay mượn bạn bè khắp nơi chỉ với mục đích duy nhất, có tiền mà chơi.
Năm đó, đến đường cùng, mọi thứ như chĩa thẳng ngọn giáo vào mình. Bạn đòi tiền, chủ nợ đòi tiền, chủ nhà đòi tiền, rồi trường cũng đòi học phí, rồi con thủ quỹ cũng đòi tiền quỹ lớp mà mình vay.
Báo nhà…thứ duy nhất mình nghĩ ra và có thể làm.
Sau một trận đòn thừa sống thiếu chết, bố mẹ cắn răng trả hết số nợ cho mình, đóng lại tiền học, tiền nhà, trả nợ từng người, từng người cho mình.
Sau đó bố mình chỉ nói đúng một câu “nếu còn sống thì sống cho giống người rồi tự kiếm nhà mà về”. Ông thở hắt ra rồi đầu bước đi.
Mình thẫn thờ ngồi phịch xuống sàn nhà. Mọi thứ diễn ra nhanh quá, nhanh đến độ mình còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
Lúc đó mới bang hoàng nhận ra rằng, mình mất quá nhiều, quá nhiều thứ.
Cuống cuồng gọi cho Trang, nhưng em không có vẻ gì là mệt mỏi, cũng chẳng có gì là day dứt sau khi chia tay. Em vẫn lên lớp, vẫn tươi cười, vẫn hoạt bát và coi như mình là không khí.
Dạo gần đây có một thằng đưa em đi học, đón em về. Bình thường Trang không có thói quen đi cùng người lạ, cũng không bao giờ ngồi sau xe ai ngoài mình. Cô ấy nói “ngồi xe anh đau đít tí nhưng được cái an toàn”. Nhưng bây giờ, mọi thứ khác rồi, mọi thứ quay ngoắt 180 độ khi mà hai đứa mới xa nhau được chưa đầy 3 tháng.
Mình hụt hẫng, đau khổ, dằn vặt. Điếu thuốc lúc nào cũng trên môi, số buổi học với mình cứ thưa dần, thưa dần…
– Trang, anh muốn nói chuyện.
Mình chắn đường cô ấy khi tan học.
– Nói chuyện? Cái lúc em muốn nói chuyện thì anh gạt đi, bảo em nói nhiều, giờ thì em chẳng còn gì mà nói cả, anh tránh ra.
– Nhưng mà…
– Hà ạ, anh nhìn lại anh xem anh có còn là anh không?
Mình nắm chặt tay Trang, chỉ mong một lần được sửa sai và bù đắp cho cô ấy.
– Á, đau em…
Trang kêu lên khi tay mình nắm quá chặt.
– Đủ rồi đấy…
Có tiếng nói từ đằng sau, mình quay lại.
Thì ra là người con trai hay đi cùng Trang, hắn đứng sau từ lúc nào mà mình chẳng biết.
Mình kệ, tiếp tục câu chuyện đang dang dở:
– Cho anh một cơ hội nữa được không em, một lần nữa thôi, anh biết anh sai rồi.
Trang khóc, khóc nghẹn ngào nhưng tuyệt nhiên không nói gì, chỉ khóc và khóc.
– Tôi nói thôi đi, ông quá đáng rồi đấy, đây là người yêu tôi.
Anh chàng đằng sau lên tiếng, giật ta Trang ra khỏi tay mình rồi kéo đi.
Mình thẫn thờ, bang hoàng nhận ra đã có quá nhiều thứ thay đổi. Sai lầm nào cũng phải trả giá, nhưng có những sai lầm ngay cả cơ hội trả giá cũng không có, đó là Trang. Mình mất em, mất thật sự, do chính mình đẩy em đi thì bây giờ biết trách ai?
Hôm sau mình như thằng mất hồn lên lớp, mấy đứa con gái thấy mình thì ồ lên:
– Tự nhiên hôm nay mày đi học thế Hà, trời mưa à?
Chúng nó cười ầm lên như thể cái việc mình đi học sẽ dẫn đến ngày tận thế vậy
– Này, em Trang nhà mày đâu mà dạo này toàn để thằng Hùng nó đưa đón thế hả? Yêu đương kiểu đấy à?
– Hùng nào?
– Thì thằng đi con SH trắng đấy, chúng mày lạ thật, người yêu thì mất tăm mất tích cả tháng, hỏi thì không biết rồi lại để bạn thân đưa đón.
– Bạn thân?
– Ơ cái thằng ngu này, mày người giời à, đến thằng bạn nối khố của người yêu mà cũng không biết, bố hai cái bọn điên.
Là sao? Là sao nhỉ? Mọi thứ bắt đầu loạn hết cả lên rồi. Cái gì mà bạn thân ở đây, không phải mới hôm qua…
– Ê Linh béo, Trang có nói gì với mày không?
Mình hỏi cml chơi thân với Trang trong lớp.
– Nói gì, cứ nhắc đến mày là nó khóc suốt, mới tối qua nó hành tao đến 2h sáng kia kìa, chúng mày làm sao đấy, lại cãi nhau à?
– Đm con béo này, mày béo đến phát điên con mẹ nó rồi, ông hỏi một đằng mày nói đi đéo đâu thế?
– Ờ thì có, nó cũng nói nhiều, chuyện mày chơi bời các thứ, nó bảo nó chẳng biết làm thế nào để kéo mày về, mà chơi bời ít thôi, con…
Mình chạy vụt đi, mặc kệ cml còn oai oái đằng sau “ơ ơ tao đã nói hết đâu, con trai chơi cũng được nhưng phải biết dừng nghe chưa”
Chưa con mẹ mày, bố mày lại còn có tâm trí mà nghe mày lải nhải nữa à?
Chạy xuống sân trường thì gặp Trang đi lên, vẫn nụ cười luôn nở trên môi nhưng nay thiếu đi một phần sức sống.
– Anh xin lỗi.
Cả hai khựng lại khi nhìn thấy nhau, mình thì thở hồng hộc.
Trang không nói gì, đi tiếp và coi như không thấy mình.
– Anh xin lỗi.
Mình vừa lùi vừa nói.
Vẫn bướng bỉnh, vẫn lờ mình đi nhưng mắt đã đỏ hoe.
– Anh xin lỗi.
Mình chắn trước mặt cô ấy.
– Anh tránh ra cho em lên lớp không muộn.
– Không.
– Anh xin lỗi mà.
– Không, em ghét anh lắm.
Mắt đỏ hoe, cô ấy cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chực lăn trên gò má.
Mình mỉm cười, nắm chạy lấy đôi bàn tay nhỏ bé. Trang òa khóc, khóc giữa sân trường.
– Đi, lên lớp thôi em.
Mình kéo cô ấy lên lớp.
Lại một tràng “ồ” của lũ bạn, nhưng lần này, mọi thứ có vẻ đã trở lại với những gì nó vốn dĩ đang tồn tại..

Người yêu chưa quên được người yêu cũ

Chẳng làm chi cả.T/c là thứ khó điều khiển. Đặc biệt là khi ng ta iu hết lòng. Dù bthan có làm chi cũng bằng thừa. Càng khiến ng ta nhớ nhiều hơn mà thôi. Qtrong vẫn là qdinh của ng ta ntn. Nếu iu ng ta thì k nên gây áp lực thêm cho ng ta. 1 là chấp nhận sống chung bên ng ta như thế. Ng ta k quên dc nyc là do ấn tượng khắc sâu trong lòng rôi k tẩy não đi đc. 2 là buông tay. Chứ k nên tự làm khổ mình, khổ ng. Tự nhận tổn thương đau lòng. Là ng iu hay là ng thay thế làm ng ta vui vẻ khi buồn. Đó là qdinh của mình thôi

Là người đến sau để lắng nghe niềm đau của người đến trước nhưng tsb n nghe thôi cũng đau đcđ rồi….chưa quên được thì chỉ biết im lặng mà tiếp tục chứ còn làm gì nữa

Mk đã gặp tình huống này. Và mk hk lm ji hết chui đựng và bỏ qua. Mặc dù a ấy rất yêu ng củ và nhớ ng củ… Nhưng mk tha thứ hết. Mong rằng a ấy hk còn nhớ đến cô ấy nữa…
Có một lần cô đó đòi quay lại vs ny mk nhưng a hk đồng ý vì đã yêu mk r… Nên minh biết a đã yêu mk chân thành

Cảm Giác Mệt Mỏi… Đến Khó Tả

Gần đây em không ăn đc, mệt mỏi, ko có cảm giác thèm ăn. Cả 5 ngày chỉ uống sữa và nước buổi trưa ăn nửa bát cơm cho có ngồi ăn với gia đình thôi. Chả biết sao lại vậy nữa. Càng buồn càng chán ăn có khi khát khô họng cũng chả buồn uống nước. Người giờ mệt mỏi lắm mà ăn ko nổi, cứ ứ ở cổ vậy thôi. Ko ăn lại còn bị ny bảo thất vọng về cách hành xử của mình. Mình ăn ko đc lại còn bị ny chửi cho nữa, càng lúc càng buồn thêm. Em là trai nhé. Giờ người cứ như kiểu say rượu đii còn ko vững. Em phải làm sao ?
============
Do trong người cảm thấy mệt mỏi hoặc do stress nên dẫn tới việc chán ăn bỏ ăn đấy. Em có thể dùng thuốc bổ dạng ống hoặc viên để hổ trợ nhưng đừng lạm dụng. Cái gì quá nó cũng không tốt. Em nên kết hợp việc tập thể thao nhẹ nhàng để kích thích việc đói=>ăn. Nếu tình trạng chán ăn bỏ ăn cứ tiếp tục diễn ra càng nặng thì nên đến gặp bác sĩ để được hỗ trợ kĩ hơn hoặc truyền đạm nha!

Chào Tuổi 17! Cảm Xúc Tuổi 17! Tuổi Thanh Xuân..

Tuổi 17, em mong được gia đình hiểu sự mong muốn học luật của bản thân chứ không bản bon chen học y .
Tuổi 17, em mong muốn chame hiểu được em nghĩ gì , giấu gì… chứ không phải nhìn theo cách ” con nhà người ta” rồi suy ra bắt em phải theo họ
Tuổi 17, em cũng từng có ước mơ nhỏ bé, cũng từng mong muốn ” người” . Nhưng tuổi 17, em không vượt qua được bọn họ , em không làm được
Tuổi 17, em mong tuổi 18 không làm tổn thương người yêu thương em hiện tại, không làm họ phải suy đi nghĩ lại cách em khó chịu cách em đau lòng!

Còn 4 ngày hết tuổi 17. Tôi cảm thấy hối tiếc rất nhiều. Ko thật sự cố gắng. Ko mở lòng. Ko cố thực hiện đam mê. Chưa đi đc nhiều nơi. Chưa biết nấu ăn. Còn thức khuya. Ngủ như heo. Ko chờ đợi đc. Hay nổi cấu. Nhớ lớp muốn đi học mà lúc đó đi học t chưa bh trân trọng. Qa tuổi 17 tôi cảm thấy tiếc lắm. Cảm thấy thanh xuân vội vã chả chờ ai. Mình chưa sống hết sống kịp với thanh xuân. Tuổi 17 thật sự rất tuyệt vời qa rồi tôi mới hối tiếc. 17 tuổi t xa lũ bạn cấp 3 thật sự rất thân. Qa tuổi 17 t đến 1 nói mới. Sống tự lập và học tất cả mọi thứ để tự chăm lo bản thân. Thật sự chỉ ước mình sống mãi trong cái tuổi 17 này thôi. Thật sự

Hình Nền Đẹp Khi Thành Phố Lên Đèn Full HD

Hãy cùng ngắm cảnh thành phố về đêm tại không gian yêu thích của Isaac! Đặc biệt, Isaac sẽ bật mí với cả nhà bí kíp chụp được những bức ảnh ‘lung linh là lên luôn’ trong điều kiện thiếu sáng với Galaxy J7 Pro nhé!

2 đứa không bằng k rành đi xe đêm nhưng phải cố gắng đi lại để mang đồ cho bố mong bố sớm khỏe lại có đôi chân mà bước tiếp …. cố gắng bố nhá
Thành phố về đêm

Tận hưởng vẻ đẹp hút hồn của thành phố không ngủ NEW YORK ✨
Quả không hổ danh là thành phố xa hoa bậc nhất thế giới 😍

Cùng nhau ngắm biển Vũng Tàu, dạo chơi thành phố về đêm hay thư giãn bên hồ bơi cực rộng cùng ly cocktail mát lạnh.

Ráng ngắm thành phố về đêm một vài lần nữa.. Để sau này có thèm cảm giác này có muốn đi muốn ngắm cũng không còn cơ hội.

…quên đi chưa? Thực sự đã quên đi chưa? Làm sao có thể quên đi được?

…quên đi chưa? Thực sự đã quên đi chưa? Làm sao có thể quên đi được?
Nếu như chúng ta yêu một người bảy tám năm trời, mất ba bốn năm nữa để bắt đầu một cuộc tình khác, thì liệu chúng ta có thể yêu người sau được mấy phần?
Nếu như mỗi một lần nhắc đến trong lòng chúng ta vẫn thấy hận, vẫn thấy tiếc, vẫn thấy xót xa, nổi lửa, thì thứ tình yêu mà ta dành cho người đến sau chân thật đến chừng nào?
Nếu như đâu đó trong câu chuyện của chúng ta còn mang theo hình bóng cũ, thì liệu chúng ta thực sự đã sẵn sàng để yêu một người khác hay chưa?

Làm sao có thể? Tôi luôn tự hỏi.
Trong lòng chúng ta đều ôm một mối tình như vậy. Chôn thật sâu, giấu thật kỹ, một hình bóng cả đời mang theo. Thế nhưng chúng ta ích kỷ đến vậy, vẫn muốn yêu một lần nữa. Nhưng còn người đến sau? Liệu có công bằng? Liệu chúng ta còn có thể thực sự yêu một lần nữa?

Comment mới nhất của Fan dành cho Khởi My

Haha.gặp là chiến hôm nay cười lộn ruột luôn á chị. Cái khúc mà má vân kêu chị cho a khánh uống thuốc đó. Mà chị ơi trước khi đi quay chị phải cho ảnh uống thuốc trước nha, đó là lời nhắn nhủ của em.

Hazz…con ngta sắp lấy ck r chỉ bt nghĩ tới ck thoi làm j có time nghĩ đến mí bn fan cuồng nhiệt iu thw cj hết lòng hết dạ nữa, cả livestream còn hk có thì giờ nữa mà

MY cũng chỉ là con gái thoy 😉 buồn thỳ ít nhưng vui thỳ nhiều ^^!! MY cũng chỷ muốn giống như bao người được ĐẤm KHÁNH thoy , một mình Khánh thoy ^^

chị my ơi chị từng đến đắk nông rồi đúng ko ạ nhưng tiếc lúc đó nhà em ở xa ko nghe chị hát đc em mong một ngày nào đó sẽ đc thấy chị hát ở đắk nông nếu chị đã đọc đc lá thư này em mong chị sẽ đọc hết từng lời suy nghĩ từ em.Em ở thôn 9 nam binh đắk song đắk nông nếu đc thì vào trung thu năm nay em muốn thấy chị hát ở nơi em đang ở. em hâm mộ chỉ làm ngoài ra em là fan lớn của chị nữa đó.

Sống một kiếp người, bình an là được .
2 bánh 4 bánh, đi được là được.
Tiền ít tiền nhiều, đủ ăn là được.
Nhà giàu nhà nghèo, hòa thuận là được.
Rảnh rảnh đọc lại mấy câu này thấy thấm ghia^^
À mà Ú bổ sung thêm một câu: MIỄN CÓ 3G, ONLINE LÀ ĐƯỢC nha =)))
P/s: những dòng này được post lên ở một nơi không có wifi, tất cả nhờ vào cái sim Vietnamobile thần thánh, mượn được của một bé dễ thương trong đoàn :X :X

 

Rất Thấm Thía và Chí Lý…

1. Bởi trên đời còn nhiều nỗi nghẹn ngào, Những khó khăn chẳng bao giờ tan biến, Mạnh mẽ lên như dã tràng tát biển đông, Càng gian nan thì vinh hiển sẽ càng dày

2. Hay ,,,,,,CS,,,,,,,Nếu ko chải qua sóng gió cuộc đời khó mà trưởng thành ,,,,,,Nếu để đời mắc kẹt trong những thât bai CS ko lỗ lực tiến lên luôn sống trong xa lây của than thở phiền muộn ,,,,,,

3. Tôi còn nhớ lời của bà Thầy mà tôi theo học thuốc bắc mà chúng tôi gọi là Sư (Sư Hông Nguyên, ai đã từng dùng thuốc Ho Gà Hồng Nguyên có lẽ nhớ) Sư đã từng dạy rằng: có thương yêu ai thì chỉ nên thương 7 phần thôi, dành lại 3 phần vì cđ́ khi mình thương lầm mà tội nghiệp cho mình, có ghét ai cũng vậy, chỉ ghét 7 phần thôi vì có khi mình ghét lầm mà tội nghiệp cho người ta!!! Hơn 30 năm rồi, ngẫm lại quả không sai….”Quy luật của thế gian nầy, bất luận là yêu hay ghẻt đều cần có sự tiết chế….”

Viết cho những tiếng yêu

…mẹ tôi đã từng nói, nếu như thực sự yêu một người thì đừng bao giờ để những lời nói của mình tổn thương người ấy. Khi chúng ta bị một vết cứa đứt tay, cảm giác sẽ nhói trong giây phút khiến chúng ta giật tay mình lại, nhưng rồi một vài ngày chúng ta sẽ quên đi cảm giác đau, và sau đó nó cũng chẳng còn để lại dấu tích gì nữa. Thế nhưng những lời đã nói ra thì khác…

Khi chúng ta làm tổn thương một người, khi chúng ta dùng những lời nói của mình để thực sự tổn thương một người, nó sẽ trở thành thứ vũ khí lợi hại nhất. Sống hay chết của một con người, đôi khi cũng chỉ phụ thuộc vào một lời nói. Có thể người nói ra sẽ không để ý, có thể họ cũng không thực sự có ý như những gì họ nói, nhưng mỗi một lời nói ra ngay cả trong lúc giận giữ hay bất chợt, thì cũng đều mang tính chất sự thật, và mỗi khi chúng ta thiếu bình tĩnh để kìm chế cảm xúc của mình, thì chúng ta thường lựa chọn làm tổn thương người khác.

Vì thế nên cho dù sau đó cho dù có nói xin lỗi, có giải thích cách nào đi chăng nữa, thì mọi chuyện cũng không thể nào còn nguyên vẹn như lúc đầu. Như ly nước hất đi rồi chúng ta không hốt lại được, mỗi một lần chúng ta lựa chọn tổn thương người ta, thì trái tim con người ta cũng bớt dũng cảm đi một chút. Bởi vì trên đời này có ai vì chịu nhiều tổn thương mà trở nên dũng cảm hơn đâu?

Nhất là đối với những người yêu thương của mình, đôi lúc có những lời nói ra đã là quá muộn màng. Bởi vì thứ chúng ta cần là lời nói đó, câu đó, ở thời điểm đó. Còn khi thời gian đã đi qua rồi, thì trái tim của chúng ta cũng trở thành nguội lạnh, bất cứ hành động nào, lời nói nào cũng chẳng thể ảnh hưởng đến ta thêm nữa.

Thế nên yêu thương một người thì đừng để những lời nói của mình tổn thương họ, bởi vì đôi khi ngay chính cả bản thân mình cũng không nhận ra lời mình thốt ra có mức độ ảnh hưởng lớn đến mức nào. Trái tim, tình cảm nào cũng chỉ có giới hạn, và khi chúng ta để bản thân chạm đến ranh giới của người ấy, thì bất cứ cứu vãn nào cũng không còn nghĩa lý gì nữa rồi…

Moctieungu | Viết cho những tiếng yêu