Viết cho những tiếng yêu

…mẹ tôi đã từng nói, nếu như thực sự yêu một người thì đừng bao giờ để những lời nói của mình tổn thương người ấy. Khi chúng ta bị một vết cứa đứt tay, cảm giác sẽ nhói trong giây phút khiến chúng ta giật tay mình lại, nhưng rồi một vài ngày chúng ta sẽ quên đi cảm giác đau, và sau đó nó cũng chẳng còn để lại dấu tích gì nữa. Thế nhưng những lời đã nói ra thì khác…

Khi chúng ta làm tổn thương một người, khi chúng ta dùng những lời nói của mình để thực sự tổn thương một người, nó sẽ trở thành thứ vũ khí lợi hại nhất. Sống hay chết của một con người, đôi khi cũng chỉ phụ thuộc vào một lời nói. Có thể người nói ra sẽ không để ý, có thể họ cũng không thực sự có ý như những gì họ nói, nhưng mỗi một lời nói ra ngay cả trong lúc giận giữ hay bất chợt, thì cũng đều mang tính chất sự thật, và mỗi khi chúng ta thiếu bình tĩnh để kìm chế cảm xúc của mình, thì chúng ta thường lựa chọn làm tổn thương người khác.

Vì thế nên cho dù sau đó cho dù có nói xin lỗi, có giải thích cách nào đi chăng nữa, thì mọi chuyện cũng không thể nào còn nguyên vẹn như lúc đầu. Như ly nước hất đi rồi chúng ta không hốt lại được, mỗi một lần chúng ta lựa chọn tổn thương người ta, thì trái tim con người ta cũng bớt dũng cảm đi một chút. Bởi vì trên đời này có ai vì chịu nhiều tổn thương mà trở nên dũng cảm hơn đâu?

Nhất là đối với những người yêu thương của mình, đôi lúc có những lời nói ra đã là quá muộn màng. Bởi vì thứ chúng ta cần là lời nói đó, câu đó, ở thời điểm đó. Còn khi thời gian đã đi qua rồi, thì trái tim của chúng ta cũng trở thành nguội lạnh, bất cứ hành động nào, lời nói nào cũng chẳng thể ảnh hưởng đến ta thêm nữa.

Thế nên yêu thương một người thì đừng để những lời nói của mình tổn thương họ, bởi vì đôi khi ngay chính cả bản thân mình cũng không nhận ra lời mình thốt ra có mức độ ảnh hưởng lớn đến mức nào. Trái tim, tình cảm nào cũng chỉ có giới hạn, và khi chúng ta để bản thân chạm đến ranh giới của người ấy, thì bất cứ cứu vãn nào cũng không còn nghĩa lý gì nữa rồi…

Moctieungu | Viết cho những tiếng yêu

 

Advertisements

Viết cho những năm tháng sau này

Sau này chúng ta mua một căn nhà nhỏ có sân vườn, sẽ nuôi hai chú chó vừa to vừa béo, cuối tuần có thể dẫn chúng đi dạo, ngày nghỉ có thể ngồi nhà ôm chúng xem phim…

– Sau này anh chỉ muốn một ngày làm việc mệt nhọc về có thể thấy em ra mở cửa, hỏi anh về rồi à? Và anh sẽ ôm lấy, lựa lên vai em, ngửi mùi đồ ăn thơm nồng từ phòng bếp…anh biết, anh biết trái tim mình đã về đến nhà…

– Sau này ngày em làm việc bận rộn, anh cũng sẽ vì em mà tình nguyện nấu cơm, tắm cho lũ trẻ chờ em về. Nếu như em về nhà lúc nửa đêm, cũng sẽ nhẹ nhàng nằm xuống cạnh bên anh. Nhưng anh vẫn biết…

-Sau này chúng ta có thể đưa lũ trẻ đi du lịch, đi thăm ông bà. Năm tháng qua đi, lũ trẻ lớn, chúng ta già, vẫn có thể nắm tay em đi tiếp đoạn đường còn lại. Cho dù lúc đó có lẽ chúng ta đã bước rất chậm…

Chúng ta đã nói rất nhiều “sau này”, nhưng tình yêu trên đời này đều là nhất thời. Thời điểm đó, giây phút đó đã rất yêu. Nhưng thời gian trôi đi, tình yêu ấy lại bị phân chia bởi trách nhiệm, bởi áp lực, bởi những cãi vã xích mích. Có lẽ vẫn yêu, nhưng giữa tình yêu ấy lại có những vết nứt chẳng thể nào hàn gắn…

Tình yêu của chúng ta đã từng đẹp, nhưng không có “sau này”. Sau này của chúng ta có lẽ là ở bên một người khác, những giấc mơ chúng ta đã nói, có lẽ cũng là thực hiện bên một người khác, hoặc là chúng ta đã sớm bỏ cuộc, đã sớm quên đi chúng.

Đã từng là điều tốt đẹp nhất trong cuộc đời của người kia, nhưng người để yêu, và người để đi cùng hết cuộc đời, đôi lúc lại không cùng là một người. Bước vào đời nhau vốn chỉ là chung một đoạn đường những năm tháng tuổi trẻ, còn sau này của chúng ta…mãi vẫn chỉ có thể là người dưng trong vô số…